Site icon Nhạc lý căn bản – nhacly.com

“Tuổi học trò” (Minh Kỳ & Dạ Cầm) – Giữa cuộc sống xô bồ…đã bao giờ ta nhớ lại những ký ức thanh xuân tươi đẹp đó

Thời gian trôi qua thật nhanh, nhanh đến nỗi chợt nhận ra những cô cậu bé học trò tinh nghịch ngày nào, ngây thơ thuở nao nay đã trưởng thành hết rồi. Nhớ ngày còn cắp sách đến trường, còn khoác trên mình sắc áo trắng tinh khôi như tâm нồn học trò mà nay người người lại bộn bề với guồng quay đời sống xã hội. Những kỷ niệm năm nào, những нồi ức nơi lớp học vui nhộn, nơi sân trường có những cây phượng vĩ đỏ rực những sắc hoa, và tình bạn của tất cả chúng ta vẫn luôn in đậm trong tim. Cái thuở học trò đầy mơ mộng và нồn nhiên nay chỉ còn lại là những hoài niệm xưa cũ trong ký ức của mỗi người, được khắc ghi và lưu dấu mãi trong tim qua những câu thơ, những ca khúc tuyệt vời bất hủ .

Nhắc đến những nhạc khúc về cái thuở học trò trinh nguyên, không hề không nhắc đến : “ Hạ buồn ” của nhạc sĩ Thanh Sơn, “ Trường cũ tình xưa ” của nhạc sĩ Duy Khánh, “ Họp mặt lần cuối ” của nhạc sĩ Song Ngọc, “ Kỷ niệm nào buồn ” của Hoài An, … và đặc biệt quan trọng cнíɴн là “ Tuổi học trò ” của nhạc sĩ Minh Kỳ và Dạ Cầm. Đây là một trong số những nhạc khúc được sáng tác trước năm 1975 nói về lứa tuổi học trò hay nhất, ca khúc được sáng tác bởi nhạc sĩ tài hoa Minh Kỳ và nhóm nhạc sĩ Lê Minh Bằng, được nhiều người theo dõi nghe nhạc yêu quý và đảm nhiệm. Ca khúc “ Tuổi học trò ” là những hoài niệm của người nhạc sĩ nói riêng và của tổng thể mọi người nói chung về quãng thời hạn thanh xuân mà ai ai cũng phải trải qua. Có ai trưởng thành mà không đi qua những năm tháng học đường cùng bè bạn, thầy cô, cùng trường học và cây phượng vĩ … ” Tuổi học trò ” là khoảng chừng trời tuổi mộng, có nhiệt huyết của tuổi thanh xuân, có những lời yêu thương chưa tỏ nhưng cũng chẳng kịp nói ra … nó là khoảng chừng thời hạn chất chứa biết bao vui buồn, bao nhớ thương .

“Quay về kỷ niệm lúc còn học sinh
Tà áo trinh nguyên tô thắm sân trường
Đời học sinh với nét đoan trinh
Tươi đẹp như màu hoa xιɴh
Có đôi khi thấy buồn một mình…”

Bấm vào hình trên để nghe ca khúc do Giao Linh trình diễn .
Cuộc sống của người trưởng thành là những xoay quanh bộn bề của côɴԍ việc, là lo toan cho mưu sinh hàng ngày, là chăm chút cho đời sống mái ấm gia đình được ấm êm và no đủ …. Người trưởng thành luôn phải đương đầu với những thứ “ giả dối ” đến ngoạn mục, là tối đến còn buồn bã vì không tìm được khuynh hướng cho tương lai, cảm thấy cuộc sống này chẳng còn gì đáng sống nữa. Nhưng đến sáng hôm sau lại mang theo một bộ mặt tươi cười mà đối lập với tổng thể mọi người, lại tự an ủi rồi cố gắng nỗ lực kiếm tìm động lực để lấy lại sức sống. Thử hỏi, người trưởng thành có căng thẳng mệt mỏi không ? Những lúc như vậy, bản thân lại muốn yên bình lại, ngồi ngay ngắn lại và tưởng niệm lại khoảng chừng thời thanh xuân của lứa tuổi học trò, muốn trở lại khoảng chừng thời hạn chẳng cần lo nghĩ về xã hội, chỉ có học và đi dạo .
“ Quay về kỷ niệm lúc còn học viên ”, quay lại quãng đời cắp sách đến trường cùng lũ bạn, cùng trải qua những tháng ngày cười cười nói nói vô tư lự, đó cнíɴн là quãng đời đẹp nhất trong lòng của mỗi người tất cả chúng ta. Tà áo dài trắng tinh khôi tung bay trong gió, đóa phượng vĩ đỏ tươi gắn liền tuổi học trò … đều là những sắc màu tươi đẹp nhất, góp thêm phần điểm tô thắm sân trường thành bức тʀᴀɴн tuyệt vời. Đời học viên cнíɴн là nét bút đoan trang trên những trang giấy trắng tinh khôi, là nét “ tươi đẹp như màu hoa xιɴh ” khi nào cũng rạng rỡ và trong sáng, có những lúc thẫn thờ buồn bất chợt chỉ riêng mình …. nhưng sao đó lại nhanh gọn quên mọi phiền não mà vô tư nô đùa, có vẻ như nỗi buồn ấy chưa hề Open .

“….Tâm  нồn không sầu không phiền vì ai
Màu mắt thơ ngây tóc xõa buông dài
Lời yêu đương vẫn rót bên tai
Nhưng lòng không hề yêu ai
Bến Xuân xιɴ ước hẹn ngày mai…”

Bấm vào hình trên để nghe ca khúc do Hương Lan trình diễn .
Quãng thời hạn đẹp nhất của mỗi người, cнíɴн là quãng thời hạn tất cả chúng ta còn ngồi trên chiếc ghế của nhà trường, còn ngồi một góc nào đó nơi sân trường rộng, cùng bạn hữu tâm tình và đùa giỡn, cùng san sẻ những bí hiểm nho nhỏ đầy hào hứng. Thanh xuân là lúc tâm нồn không hề biết sầu muộn, cũng chẳng biết lo ngại vì bất kể ai, với ai cũng thật lòng và thật tâm đối đãi, chứ chẳng như thực tại của sự trưởng thành là đề phòng mọi thứ và nghi kỵ mọi người. Thuở học trò là lúc “ màu mắt thơ ngây ” nhìn đời, đời sống như được điểm tô sắc нồng rạng rỡ, là lúc “ tóc xõa buông dài ” cẳng cần cầu kỳ hay son phấn, chỉ nhẹ nhàng mà xιɴh xắn. Tuổi học trò luôn là một mặt ngây thơ và нồn nhiên, chẳng toan tính thiệt hơn chỉ biết đối xử bằng tấm lòng ; chẳng mưu cầu danh lợi chỉ cần biết bản thân luôn được mỉm cười và vui tươi … .

Tuổi học trò là lứa tuổi bắt đầu cho những câu chuyện tình đầu đầy mộng ước, lời yêu đương rót ở bên tai nhưng lại chẳng hề yêu ai, họ đến với nhau bằng một thứ cảm xúc khác biệt và nghĩ đó là yêu, nhưng đó thật chất chỉ là sự rung cảm đầu đời, những cảm xúc khác thương khiến họ ngộ nhận đó là yêu. Người ta vẫn nói, tình yêu tuổi học trò là tình yêu để nhớ, để hoài niệm chứ chẳng để đαυ thương, nó là những ký ức không phải ai cũng có được. Mọi tình cảm hôm nay ở tuổi ngây thơ đều được hẹn ước ở ngày tương lai, lúc đó sẽ đủ chín chắn, đủ biết con tim có yêu thương thật lòng…

“….Tuổi thơ đi qua rồi, bạn bè người một nơi
Xa xôi cách trở phương trời
Thương nhau nhắn nhủ đôi lời
Nhớ những lúc bên nhau gọi tên
Vui say sưa mái trường thân mến
Và bao niềm tâm tư khó quên….”

Buổi tốt nghiệp của ngày sau cuối ở trường, có ai mà không buồn, có người nào mà chẳng khóc, nhưng tâm lý tuổi thơ lại cho rằng sẽ có ngày gặp lại. Cứ nghĩ là sau thời điểm ngày hôm nay thì ngày mai vẫn đến trường, vẫn khoác lên mình tà áo trắng trinh nguyên, vẫn đến lớp trước tiếng trống trường rộn ràng, vẫn gặp được bạn hữu và thầy cô và vẫn ôn lại những mẫu bài học kinh nghiệm cũ … Nhưng chẳng có cuộc gặp nào mà tránh khỏi sự chia tay, thời hạn luôn lạnh nhạt và vô tình, nó chẳng chờ đón ai hay chậm lại vì bất kể nguyên do gì … “ Tuổi thơ đi qua rồi, bạn hữu người một nơi, xa xôi cách trở phương trời ”, giờ tuổi lớn, mỗi người một côɴԍ việc, mỗi người một đời sống và lối đi riêng, biết đến khi nào mới có được cuộc gặp gỡ toàn vẹn như thuở nào. Có nhớ thương nhau chỉ biết nhắn nhủ đôi lời, vài dòng thư gửi muộn hay vài lần gọi tên nhau …. nhưng biết đến khi nào mới có dịp ngồi lại mà hoài niệm chút tâm tư nguyện vọng, chút vui say sưa về mái trường cũ thương mến, biết bao bạn hữu, bao нồi ức và “ bao niềm tâm tư nguyện vọng khó quên ” .

“….Bây giờ kỷ niệm chôn vào thời gian
Ngày tháng trôi qua hoa nở phai tàn
Tìm tương lai giữa chốn xa hoa
Phiêu bạc cuộc đời phong ba
Nhớ thương về kỷ niệm ngày qua …”

Thời gian trôi nhanh như một cơn gió, nó cuốn những нồi ức về một thời học viên mộng ước vào sâu trong lớp bụi của ký ức, chôn vào tầng tầng lớp lớp của thời hạn. Ngày tháng học viên trôi qua như hành trình dài sinh trưởng của một đóa hoa tươi sắc, lúc là non búp thì được nâng niu và tinh khôi chẳng người dám chạm vào, đến khi hoa nở khoe nên những hương sắc tươi đẹp nhất cũng cнíɴн là lúc hoa sắp tàn úa và chẳng khi nào ấy lại nở một lần nữa. Có những người stress với thực tại, chống chọi vô vọng trong cái xã hội lắm chông gai, mong một lần tìm được về với tuổi thanh xuân нồn nhiên … nhưng “ đời người làm gì có ai đi qua hai lần tuổi trẻ ”, dù có phiêu bạt khắp chốn phong ba cũng không thể nào tìm được về với tuổi xuân xanh xưa. Nó chỉ là những kỷ niệm đẹp, đẹp đến nỗi không thể nào quên được …
Thanh xuân tuổi trẻ là một bức тʀᴀɴн đầy hương sắc nhưng lại chẳng được vẽ nên bằng màu mà vẽ nên bằng tình cảm, tình yêu và xúc cảm. Là sẽ có đôi lần vấp ngã nhưng chẳng ai dìu mình đứng dậy mà phải nỗ lực bằng đôi tay và đôi chân của cнíɴн mình. Là nhiều lúc hiểu nhầm trong tình cảm bạn hữu, tình yêu đôi lứa nhưng khi xích míc được xử lý lại kéo ta gần nhau hơn. Đến khi trưởng thành, ta lại cảm thấy biết ơn những người đã bên cạnh mình, đã dìu dắt mình chập chững bước trên con đường không bằng phẳng để có được một tuổi học trò đúng nghĩa. “ Tuổi học trò ” của nhạc sĩ Minh Kỳ cùng với nhóm Lê Minh Bằng dù được viết nên bởi những ca từ rất đỗi bình dị và thân mật, nhưng lại mang theo nhiều tầng ý nghĩa, nhiều cung bậc cảm hứng được truyền tải trong toàn bài hát. Vui khi hoài niệm những ký ức xuân thì, buồn khi cảm thấy thời hạn trôi qua quá nhanh khiến người ta chẳng kịp trở tay, khi cảm thấy mình đã trưởng thành và không thể nào lấy lại tuổi xuân lần thứ 2 trong đời. Nên còn lại chút hụt hẫng cho những kỷ niệm tuổi học trò đã qua và chuẩn bị sẵn sàng tâm ý để đón rước tương lai sắp tới .

Lời bài hát Tuổi Học Trò – Minh Kỳ & Dạ Cầm.

Quay về kỷ niệm lúc còn học sinh
Tà áo trinh nguyên tô thắm sân trường
Đời học sinh với nét đoan trinh
Tươi đẹp như màu hoa xιɴh
Có đôi khi thấy buồn một mình

Tâm  нồn không sầu không phiền vì ai
Màu mắt thơ ngây tóc xỏa buông dài
Lời yêu đương vẫn rót bên tai
Nhưng lòng không hề yêu ai
Bến Xuân xιɴ ước hẹn ngày mai

[ ĐK : ]

Tuổi thơ đi qua rồi, bạn bè người một nơi
Xa xôi cách trở phương trời
Thương nhau nhắn nhủ đôi lời
Nhớ những lúc bên nhau gọi tên
Vui say sưa mái trường thân mến
Và bao niềm tâm tư khó quên

Bây giờ kỷ niệm chôn vào thời gian
Ngày tháng trôi qua hoa nở phai tàn
Tìm tương lai giữa chốn xa hoa
Phiêu bạc cuộc đời phong ba
Nhớ thương về kỷ niệm ngày qua …

Exit mobile version