Site icon Nhạc lý căn bản – nhacly.com

2 dấu hiệu nhận biết kẻ vong ơn bội nghĩa, người khôn ngoan phải tránh xa!

Trên quốc tế luôn sống sót hai loại người : Người biết ơn báo ơn và kẻ vong ơn bội nghĩa. Đối với người thứ nhất, bạn tốt với họ, sẽ luôn ghi nhớ và sẵn sàng chuẩn bị đáp trả lại tấm chân tình. Tuy nhiên, với kiểu người thứ hai, càng trợ giúp họ, họ lại càng xem đó là chuyện hiển nhiên mà họ phải được nhận. Họ coi mình là ” TT của thiên hà ” mà mọi người phải xoay xung quanh. Kiểu người thứ hai thường có đặc thù sau, người khôn ngoan tuyệt không nên qua lại thân thương, kẻo mang thiệt vào thân.

Kẻ không nhớ điểm tốt, chỉ nhớ điều xấu; không nhớ cái ơn, chỉ ghi cái thù

ban toi

Giả dụ một trường hợp, có người bạn mười ngày đi học thì chín ngày mượn bút của bạn, bạn vẫn vui tươi cho mượn và họ cũng vui tươi nhận lấy. Nhưng đến ngày thứ mười, bạn có việc cần dùng bút và không cho họ mượn nữa, họ lập tức giận dữ, phát sinh cảm xúc thù ghét và cho rằng bạn là người ki bo, xấu tính, không biết giúp sức hay san sẻ với mọi người. Bạn thấy đấy, kiểu người này là những người tráo trở, sẵn sàng chuẩn bị trở mặt cả với người thân thiết, trợ giúp họ. Họ sống ích kỷ, tham lam chỉ biết quyền lợi cá thể. Trong trí nhớ của họ, mọi sự tốt bụng, sẻ chia trước kia của bạn trở thành hư vô. Họ chỉ chăm chăm ghi ” thù ” việc bạn đã phủ nhận, đối xử ” tồi ” trong ngày thứ mười .

Trong đời sống, bạn không nên kết bạn với những kẻ vô ơn, ” ăn cây táo rào cây sung “. Kết thân với những người chả khác nào ” nuôi ong tay áo “. Bởi lẽ người không có lòng biết ơn, họ sẽ không khi nào ý thức mình cần trả ơn hay chỉ đơn thuần là trân trọng tình nghĩa khi được tương hỗ. Với họ, quyền lợi cá thể là trên hết, nếu không giúp họ là bạn là quân địch. Đừng dễ mủi lòng chỉ bằng vài câu nịnh nọt, lừa dối. Nếu không bạn sẽ sớm nhận được trái đắng.

Người luôn luôn hoài nghi thành ý của bạn

Hẳn nhiều người không còn lạ lẫm về câu truyện ” Người nông dân và con rắn “. Chuyện kể rằng : Ngày xưa, có một bác nông dân đi qua cánh đồng vào một buổi sáng mùa đông lạnh lẽo. Thấy trên mặt đất nằm một con rắn bất động như thể bị ướp đông sắp chết, bác nông dân bèn động lòng thương xót, quyết định hành động nhặt nó lên và ôm vào ngực để ngủ ấm, muốn cứu nó sống lại. Nhận được hơi ấm từ bác nông dân, con rắn từ từ tỉnh lại. Thế nhưng, ngay khi nó lấy lại đủ sức mạnh của mình, nó lại quay ra cắn chết bác nông dân theo bản năng. Đến khi trút hơi thở ở đầu cuối, bác nông dân mới thì thào : Mọi người phải học hỏi từ số phận của tôi, đừng khi nào thương hại một kẻ vong ân bội nghĩa.

Từ câu chuyện trên, chúng ta có thể thấy rằng, phải luôn cảnh giác và duy trì khoảng cách với những kẻ chỉ nghĩ về lợi ích cá nhân mà bất chấp ân đức nhận từ người khác. Sống trên đời, phải phân biệt rõ người thiện, kẻ ác. Có như vậy, chúng ta mới đem sự giúp đỡ tới cho những người xứng đáng được nhận, còn đối với những kẻ ác thì quyết không được nhân từ, nương tay.

Bản chất của 1 số ít người là không đổi dù bạn đối xử tốt với họ bao nhiêu đi chăng nữa. Như trong câu truyện trên, dù cứu chữa con rắn khỏi nguy kịch nhưng vẫn bị cắn chết. Với máu lạnh cùng bản tính đa nghi, sau khi được cứu, con rắn vẫn hoài nghi bác nông dân sẽ hại nó. Trong đời sống cũng vậy, khi bạn hữu gặp hoạn nạn, khó khăn vất vả, bạn không hề khoanh tay đứng nhìn trước cảnh đó. Bạn ra sức giúp sức với sự chân thành nhất nhưng luôn bị người đó nghi kị, đề phòng. Lúc ấy, bạn đã chịu tổn thương ra làm sao. Mọi lòng tốt chỉ như gió cuốn mây bay, tình bạn cũng gặp trục trặc. Có thể thấy rằng, sự đa nghi là điều tối kỵ trong mọi mối quan hệ, dù là bè bạn thân thiện đến đối tác hợp tác. Khi gặp người quá đa nghi, tốt nhất tất cả chúng ta nên thận trọng mọi bề trong chuyện tiếp xúc thường ngày để tránh xung đột quyền lợi, bị họ thù oán khi nào cũng chẳng hay.

Exit mobile version