Lĩnh vực thông tin đại chúng là một lĩnh vực mà tiếng Việt được sử dụng với nhiều dung lượng, mức độ cũng như sắc thái khác nhau. Và điều quan trọng hơn, nó tác động mạnh mẽ, liên tục, sâu sắc tới đông đảo công chúng. Nói ngôn ngữ báo chí, truyền thông là nói tới những sản phẩm ngôn ngữ được thể hiện qua các kênh như báo in, phát thanh, truyền hình, báo điện tử…

  • Sử dụng ngôn ngữ truyền thống đại chúng vẫn sai nhiều
  • Thảm họa sử dụng sai tiếng Việt trên các phương tiện truyền thông đại chúng


Sự biến hóa can đảm và mạnh mẽ
Lâu nay tất cả chúng ta vẫn thường tự hào vì vốn tiếng Việt giàu và đẹp. Cùng với sự tăng trưởng của đời sống văn hóa truyền thống – xã hội và những nghành nghề dịch vụ khác, tiếng Việt ngày càng khẳng định chắc chắn giá trị, truyền thống, tinh hoa và năng lực tăng trưởng ngày càng đa dạng chủng loại của nó. Trong suốt quy trình tăng trưởng của lịch sử vẻ vang, ngay cả khi dân tộc bản địa đứng trước quá trình gay cấn tương quan tới vận mệnh dân tộc bản địa nhưng chưa khi nào nghĩa vụ và trách nhiệm ” Giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt ” bị thiếu cẩn trọng .
Lĩnh vực thông tin đại chúng là một nghành mà tiếng Việt được sử dụng với nhiều dung tích, mức độ cũng như sắc thái khác nhau. Và điều quan trọng hơn, nó ảnh hưởng tác động can đảm và mạnh mẽ, liên tục, thâm thúy tới phần đông công chúng. Nói ngôn ngữ báo chí truyền thông, truyền thông là nói tới những mẫu sản phẩm ngôn ngữ được biểu lộ qua những kênh như báo in, phát thanh, truyền hình, báo điện tử …
Bên cạnh những nhu yếu chung thì ngôn ngữ truyền thông cũng tiềm ẩn trong đó những đặc trưng riêng như đúng chuẩn, nhạy bén và mê hoặc. Ngôn ngữ báo chí truyền thông thế cho nên luôn hoạt động, tăng trưởng sinh động, tươi mới nhưng không lạ lẫm với con người. Thậm chí nếu không muốn nói, vì sự ảnh hưởng tác động sâu rộng của nó, một nhu yếu đặt ra với ngôn ngữ truyền thông đại chúng phải thông dụng, chuẩn mực và mang tính văn hóa truyền thống .
Sự tăng trưởng của đời sống, công nghệ thông tin đã kéo theo sự tăng trưởng như vũ bão của những phương tiện đi lại truyền thông đại chúng. Có thể thấy mặt trận truyền thông ngày càng phong phú về chủng loại : báo in, báo nói, báo hình, báo điện tử, trang thông tin điện tử …

Hội thảo thu hút được nhiều ý kiến đóng góp của các nhà khoa học, các nhà báo.

tin tức vì vậy cũng đến với người đọc, người nghe và người xem nhanh hơn, đa chiều và sâu hơn. Qua báo chí truyền thông và qua sự tăng trưởng của những mô hình, những cơ quan báo chí truyền thông tất cả chúng ta hoàn toàn có thể thấy sự biến hóa, can đảm và mạnh mẽ, sinh động của ngôn ngữ tiếng Việt .
Các cơ quan báo chí truyền thông luôn quan tâm thay đổi, nâng cao chất lượng nội dung thông tin, đặt tiêu đề độc lạ, sử dụng ngôn ngữ ngắn gọn, dễ đọc, dễ hiểu … Tuy nhiên, cùng với sự tăng trưởng như vũ bão của những phương tiện đi lại truyền thông ấy cũng đặt ra một nhu yếu cấp bách về việc sử dụng ngôn ngữ của những nhà báo .
Thời gian gần đây, có khá nhiều yếu tố nổi cộm tương quan đến ngôn ngữ báo chí truyền thông đang được dư luận chăm sóc, lo ngại. Có thể tóm lược ở những yếu tố như việc dùng từ, câu văn tùy tiện, cẩu thả, cách đặt tiêu đề, rút tít vì ham ” mê hoặc ” mà thiếu xem xét, sai thực tiễn, thậm chí còn sa vào thực trạng giật gân câu khách. Một số bài viết của phóng viên báo chí trẻ sử dụng tiếng quốc tế vô tội vạ, thiếu đồng nhất ( khi nào thì dịch nghĩa, phiên âm hay để nguyên dạng ) .
Tâm lý sính chữ, chuộng ngoại vẫn còn khá thông dụng, ngôn ngữ và cách trình diễn của không ít phát thanh viên trên Đài phát thanh, truyền hình chưa có sự trau dồi, chưa hướng tới sự chuẩn mực thiết yếu … Điều đáng lo lắng là những sai sót, lệch chuẩn về ngôn ngữ, về sử dụng tiếng Việt trên báo chí truyền thông, truyền thông sẽ ảnh hưởng tác động xấu đi, nhanh gọn và rộng khắp đến phần đông giới trẻ, trở thành những hiệu ứng Viral .
Đầu tháng 11 vừa mới qua, cuộc Hội thảo khoa học vương quốc : ” Giữ gìn sự trong sáng của Tiếng Việt trên những phương tiện thông tin đại chúng ” do Đài Tiếng nói Nước Ta phối hợp với Hội Nhà báo Nước Ta, Hội Ngôn ngữ học Nước Ta và những cơ quan điều tra và nghiên cứu, cơ quan báo chí truyền thông tổ chức triển khai đã lôi cuốn sự chăm sóc của phần đông cơ quan thông tấn, báo chí truyền thông, những nhà nghiên cứu trong và ngoài nước .
Sau 3 tháng phát động, đã có tới 300 báo cáo giải trình khoa học, gần 100 bài viết, quan điểm của những nhà khoa học, nhà nghiên cứu, nhà giáo, nhà văn, nhà báo và công chúng báo chí truyền thông trên cả nước. Điều đó đã vật chứng cho thấy ngôn ngữ báo chí truyền thông nói riêng và ngôn ngữ trên những phương tiện đi lại truyền thông đại chúng đang lôi cuốn được sự chăm sóc phần đông của dư luận .
Các nhà báo, những nhà nghiên cứu khoa học bằng những nghiêm cứu, tìm hiểu và khám phá kỹ lưỡng và trong thực tiễn sinh động của mình đã cho thấy ngôn ngữ báo chí truyền thông đang đứng trước một sự đổi khác can đảm và mạnh mẽ, tiềm ẩn cả những yếu tố tích cực và rủi ro tiềm ẩn đáng quan ngại
Như bất kể sự vật, hiện tượng kỳ lạ nào, tiếng Việt thay đổi, tăng trưởng là tất yếu nhưng làm thế nào bảo vệ sự tăng trưởng này diễn ra một cách vững chãi trên cơ sở vốn cũ, làm cho tiếng Việt ngày càng phong phú nhưng vẫn giữ được phong thái, tinh hoa và truyền thống của nó là điều thiết yếu .
Truyền thông và báo chí truyền thông là một nghành ảnh hưởng tác động can đảm và mạnh mẽ tới xã hội và việc sử dụng ngôn ngữ. Báo chí vừa là nơi thực hành thực tế ngôn ngữ, vừa giữ vai trò tiên phong trong xu thế sử dụng ngôn ngữ, báo chí truyền thông với văn học và giáo dục góp thêm phần làm giàu có, đa dạng và phong phú, nâng cao ngôn ngữ vương quốc. Đồng thời những cơ quan báo chí truyền thông, những nhà báo phải tích cực, dữ thế chủ động, đấu tranh phê phán những hành vi sử dụng tiếng Việt không đúng, xô lệch, yếu kém, làm hỏng tiếng Việt .

Nhạc sĩ Dân Huyền: Đừng quen đi đường mòn mà quên mất đường chính

– Thưa nhạc sĩ Dân Huyền, không riêng gì là nhạc sĩ, ông còn là một nhà báo gắn bó cả sự nghiệp với Đài Tiếng nói Nước Ta. Vấn đề giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt không phải giờ đây mới được đặt ra, đúng không ạ ?
+ Mỗi khi chuyện trò về âm nhạc, về dân ca với sinh viên và học viên những trường ở TP. Hà Nội và một số ít tỉnh, tôi thường nhận được những câu hỏi về ngôn ngữ trên những phương tiện đi lại truyền thông mà họ phản ánh lại. Thực sự những lúc ấy tôi rất muốn có một nhà ngôn ngữ ở bên cạnh vấn đáp giúp tôi .
Trong những năm chống Mỹ cứu nước, ông Phạm Tuân, Trưởng ban Văn nghệ và tôi xuất hiện trong những buổi họp giao ban buổi sáng của Đài Tiếng nói Nước Ta. Có điều gì cần chú ý quan tâm, cần thay thế sửa chữa, trong đó có ngôn ngữ, mà Ban chỉnh sửa và biên tập nhắc nhở, chúng tôi đều lấy phấn trắng viết lên bảng đen ở phòng thao tác để mọi người xem, kể cả cộng tác viên nếu đến cũng xem được hàng ngày .

Về việc đưa tin, những nhà báo như Xuân Thủy, Hoàng Tùng có lần nhắc chúng tôi : Khi chưa nắm rõ số lượng đúng mực thì nên cẩn trọng mà quan tâm khi viết. Ví dụ : Số người chết trong vụ tai nạn thương tâm là trên 90 người, đừng nói là gần 100 người. Hoặc hiệu suất tăng hơn 190 %, đừng nói tăng gần 200 % … để cho khách quan hơn và không bắt bẻ được mình khi đưa tin .
Vài năm gần đây tất cả chúng ta đang lẫn lộn giữa ngôn ngữ báo nói ( phát thanh ) và báo giấy. Ví dụ : ” Cháy vé “, ” Chặt chém khách “, ” Trên bảo dưới không nghe ” … Những từ này đăng ở báo giấy, báo điện tử đều được để trong ngoặc kép, khi đọc ta dễ phân biệt. Nhưng biên tập viên hoặc phóng viên báo chí cứ bê nguyên xi những chữ trong ngoặc kép ấy đọc trên truyền hình và phát thanh thì không hề được. Vì người nghe hiểu theo nghĩa đen của nó. Nó làm ” méo mó ” sự trong sáng của tiếng Việt, bởi không phân biệt được giữa viết và nói .
– Một trong những nguyên do khiến người ta nói sai, viết sai mãi mà không nhận ra là do thói quen, đúng không nhạc sĩ ?
+ Tôi rất tâm đắc với quan điểm cho rằng : Chuyện ngôn ngữ như con đường nhiều người đi quá, hoá ra đường mòn mà quên mất con đường chính to rộng. Thói quen nói theo nhau nên không phân biệt được chữ sai, lặp. Ví dụ, anh A nói ” tối ưu nhất “, chị B cũng bắt chước nói theo mà không biết thừa chữ ” nhất “. Ông C nói ” Chúc bà lên đường thượng lộ bình an “, bà D cũng bắt chước nói theo mà không biết rằng chỉ cần nói ” Chúc bà lên đường bình an “, hoặc ” Chúc bà thượng lộ bình an ” là đủ …
Hiện nay, tại Đài phát thanh – Truyền hình đang có thực trạng ” chêm ” nhiều tiếng quốc tế không thiết yếu. Người ở Thành Phố Hà Nội khi nghe còn lớ ngớ thì bạn nghe đài ở vùng xa vùng sâu làm thế nào mà hiểu được. Ta cũng nên thống nhất 1 số ít tên gọi để khỏi ” lủng củng ” trên sóng phát thanh và truyền hình : như ” Việt ten ” hay ” Việt theo ” ( Viettel ), máy bay hay tàu bay, Valentin hay Valenthai …
Gần đây, Đài Truyền hình Nước Ta có nhắc nhở về việc cần kiểm soát và chấn chỉnh bảng hiệu tiếng quốc tế rậm rạp tại thành phố Nha Trang. Người phản hồi nói một câu mà tôi nghe rất đau xót : Người Việt sống trên đất Việt mà không có tiếng Việt để đọc .

Tôi xem chương trình “Giọng hát Việt nhí” thấy các giám khảo trong chương trình này đều là thầy, lại nói với các em là “tụi con”. Ví dụ như “Tụi con cần cố gắng hơn”, “Tụi con hát cho đúng nhịp” v.v…Sao không dùng chữ “các con” thay cho từ “tụi con”, mới đúng nghĩa và đúng vị trí của người thầy nói với trò. Về trò, khi phát biểu lại nói “chào mọi người” thì cũng không ổn về lễ phép của người Việt. Đó là cách nói tắt, nói kiểu “cá mè một lứa”.

Hơn 20 năm nay báo và sách tin học mà thường ngày tôi đọc, phần nhiều là cho lớp trẻ. Vậy mà họ vẫn biết viết kèm lý giải cho người đọc, kể cả những chữ thông dụng như : Yes ( có ), No ( không ) … để nhiều người biết. Bác Hồ của tất cả chúng ta biết nhiều ngoại ngữ, nói và viết thông thuộc 3 ngoại ngữ, nhưng khi nói và viết Bác đều dùng tiếng Việt .
– Một điều đáng lo lắng là có vẻ như lúc bấy giờ, một số ít nhà báo trẻ ít chú tâm tới trau dồi ngôn ngữ như những thế hệ cha anh trước đây ?
+ Chúng ta thừa nhận và khâm phục những bạn trẻ lúc bấy giờ rất mưu trí, rất giỏi về nhiều mặt, nhất là vận dụng công nghệ tiên tiến mới. Nhưng về ngôn ngữ nhiều bạn còn coi nhẹ, hoặc cố ý không cần biết. Những người đi trước cũng không nhắc nhở họ .
Mới đây nhà báo Nguyễn Văn Thế kể chuyện trong một chương trình truyền hình, một phóng viên báo chí nói rằng ” Một cặp trâu đã đẻ ra được một con Bê “. Đây là hậu quả của việc không tìm hiểu và khám phá, không chịu học, không chịu hỏi ở 1 số ít bạn trẻ. Trong khi những phương tiện đi lại truyền thông phải là nơi viết và nói ” chuẩn ” tiếng Việt để mọi người noi theo, trong đó có con cháu tất cả chúng ta .
Tôi cho rằng, đã đến lúc cần có một thể chế trong việc sử dụng ngôn ngữ. Quốc hội nên nhanh gọn có luật về ngôn ngữ Nước Ta. Không chỉ là tiếng nói chữ viết được thống nhất, mà còn cả trong việc đặt tên, quảng cáo … Điều này cần được phổ cập trong cả nước. Đã ­ ­ đến lúc những Đài Phát thanh – Truyền hình cần có một bộ phận chuyên về ngôn ngữ để góp thêm phần chuẩn hóa ngôn ngữ ở mô hình báo chí truyền thông này .
Tôi nghĩ, lâu nay ta có cuộc hoạt động ” Người Nước Ta ưu tiên dùng hàng Nước Ta “, vậy đã đến lúc cũng cần có cuộc hoạt động ” Người Nước Ta ưu tiên nói tiếng Nước Ta ” để góp thêm phần giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt .
– Xin cảm ơn nhạc sĩ !

Thạc sĩ Nguyễn Thị Thanh Vân (Viện Nghiên cứu văn hóa – Viện Hàn lâm khoa học xã hội Việt Nam): Ngôn ngữ lai căng tràn lan, có đáng lo?

Ngôn ngữ tuổi teen Open ngày càng thông dụng trên những phương tiện thông tin đại chúng, đặc biệt quan trọng là mạng Internet và điện thoại di động trong xã hội Nước Ta lúc bấy giờ cho thấy ngôn ngữ Việt đang có nhiều dịch chuyển can đảm và mạnh mẽ .
Ngôn ngữ tuổi teen bộc lộ một phần phong thái của nền văn hóa truyền thống tuổi trẻ. Đứng trước vận động và di chuyển, biến hóa can đảm và mạnh mẽ của kinh tế tài chính – văn hóa truyền thống – xã hội, giới trẻ Nước Ta là bộ phận có nhiều đổi khác về nhu yếu và lối sống nhất : từ nhu yếu dân chủ và tự do, chứng minh và khẳng định đậm chất ngầu, nhân cách đến nhu yếu thông tin, tiếp xúc, tận hưởng văn hóa truyền thống với xu thế hướng ngoại, bị hấp dẫn bởi mốt, thị hiếu, giá trị mới. Việc sử dụng ngôn ngữ tuổi teen trong tiếp xúc cũng là một cách để giới trẻ thể hiện bản thân và đậm cá tính riêng không liên quan gì đến nhau .
Ngôn ngữ tuổi teen trên những phương tiện đi lại truyền thông có tác động ảnh hưởng đến sự trong sáng của tiếng Việt hay không là tùy thuộc ý thức sử dụng của mỗi người. Ngôn ngữ không khi nào là tĩnh, mà luôn biến hóa qua từng thời kỳ, từng tiến trình. Ngôn ngữ liên tục Open và liên tục đào thải. Ngôn ngữ tuổi teen có sống sót lâu dài hơn và có ảnh hưởng tác động đến ngôn ngữ trong đời sống như thế nào còn là những câu hỏi mở. Tuy nhiên, thực tiễn sống sót của mô hình ngôn ngữ này đã và đang tạo nên nhiều điều mê hoặc trong ngôn ngữ .

PGS.TS Nguyễn Ngọc Oanh (Phó trưởng khoa Quan hệ Quốc tế, Học viện Báo chí và Tuyên truyền) : Ngôn ngữ báo chí trong sáng là phải đại chúng nhất có thể

– Thưa PGS.TS Nguyễn Ngọc Oanh, ngôn ngữ trên những phương tiện đi lại truyền thông đại chúng lúc bấy giờ đang có những đổi khác can đảm và mạnh mẽ và nhiều người quan ngại rằng nó sẽ tác động ảnh hưởng không nhỏ tới sự trong sáng của tiếng Việt. Là người luôn theo sát đời sống báo chí truyền thông để Giao hàng công tác làm việc giảng dạy, điều tra và nghiên cứu, ông có liên tục phát hiện lỗi mà những người làm báo lúc bấy giờ hay mắc phải khi sử dụng ngôn ngữ ?
+ Ngôn ngữ là vỏ của tư duy và quy trình báo chí truyền thông sử dụng ngôn ngữ chữ viết, ngôn ngữ nói, ngôn ngữ hình ảnh … làm thế nào để đại đa số công chúng đọc, nghe, xem … và hiểu được thông điệp chính là nhu yếu của những mô hình báo chí truyền thông. Các mô hình báo chí truyền thông đều tiếp cận công chúng, tuy nhiên công chúng có nhiều trình độ khác nhau. Chính vì vậy báo chí truyền thông phải sử dụng ngôn ngữ đại chúng nhất hoàn toàn có thể .

Một số lỗi mà những phương tiện đi lại truyền thông đại chúng, đặc biệt quan trọng là truyền hình hay mắc phải như sử dụng từ Hán – Việt thiếu tinh lọc, lạm dụng tiếng quốc tế, phiên âm tiếng quốc tế không chuẩn, dùng ngôn từ phi đại chúng, giọng nói, giọng đọc không chuẩn, phương ngữ theo vùng miền dẫn đến sai ngữ nghĩa, nói lắp, nói ngọng, nói nhịu, viết sai chính tả …
Người ta hay bị mắc lỗi khi sử dụng ngôn ngữ là vì khi viết, nói … không nghĩ đến công chúng. Mỗi mô hình có đối tượng người dùng công chúng và cách tiếp cận thông tin riêng. Mỗi đối tượng người dùng lại có cách đảm nhiệm khác nhau … Trong tiếp xúc với những loại đối tượng người dùng công chúng, khi chuyển tải thông tin viết, nói … luôn phải nghĩ tới đối tượng người dùng đảm nhiệm đơn cử của mình là ai ? Sử dụng loại ngôn từ nào cho người đảm nhiệm hiểu một cách vừa đủ nhất .
Hiện nay ở Nước Ta mới có chuẩn chính tả cho ngôn ngữ viết mà chưa có chuẩn cho ngôn ngữ nói. Nếu nhà báo làm phát thanh – truyền hình ở một địa phương nào đó thì trọn vẹn hoàn toàn có thể nói giọng địa phương vì họ đang chuyển tải thông tin đến cho công chúng vùng đó nghe và hiểu những gì họ nói. Nhưng nếu chương trình phát sóng trên sóng vương quốc Giao hàng cho công chúng cả nước thì nên sử dụng loại giọng nói nào cho nhiều người nghe dễ hiểu nhất hoàn toàn có thể .
Đặc thù của Nước Ta là ngôn ngữ nói của vùng miền rất phong phú. Ngôn ngữ nói thường tác động ảnh hưởng tới ngôn ngữ viết. Tôi cho rằng, mỗi vùng miền đều có cách nói ngọng riêng khi phát âm. Để giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt thì cơ quan báo chí truyền thông phải viết chuẩn chính tả, viết đúng ngữ, nghĩa của ngôn từ. Nhất là khi sử dụng những từ Hán Việt hay gia nhập từ quốc tế .
– Tại những cuộc hội thảo chiến lược về ngôn ngữ báo chí truyền thông gần đây, nhiều quan điểm cho rằng, do nhu yếu cấp thiết về mặt thời hạn của thông tin nên có vẻ như một số ít nhà báo trẻ lúc bấy giờ không thật sự chú trọng tới việc sử dùng ngôn ngữ cho đúng, hay ?
+ Báo chí luôn nhu yếu nhanh nhưng phải song song với đúng mực. Ngay cả việc cho rằng, những nhà báo có lỗi, gây tác động ảnh hưởng tới sự trong sáng của tiếng Việt cũng phải được nhìn nhận khách quan. Phải ý niệm thế nào là lỗi .
Muốn biết có lỗi hay không thì phải xác lập được chuẩn mực. Có những thứ đúng là ” lỗi ” nhưng lại được đồng ý. Ví dụ ở những tờ báo dành cho lứa tuổi mới lớn. Có những ngôn ngữ mà lớn tuổi một chút ít sẽ không hiểu được nhưng giới trẻ được sử dụng rất nhiều. Rõ ràng, hoàn toàn có thể nó chưa chuẩn với ngôn ngữ chung của tiếng Việt, nhưng nó lại được giới trẻ gật đầu và hiểu. Và phải sử dụng ngôn ngữ ấy thì fan hâm mộ mới mua báo .
– Có quan điểm cho rằng, có vẻ như lúc bấy giờ, trong công tác làm việc giảng dạy báo chí truyền thông cũng nghiêng nhiều vào việc dạy người làm báo lấy tin cho nhanh thay vì rèn cho những em sự trau dồi vốn ngôn ngữ … Là người làm công tác làm việc giảng dạy nhiều năm nay, quan điểm của ông như thế nào ? .
+ Những kỹ năng và kiến thức mà người ta học trong trường Đại học về báo chí truyền thông là mạng lưới hệ thống của những vòng tròn đồng tâm. Ở cấp học nào tất cả chúng ta cũng được học về ngôn ngữ nhưng ở mỗi cấp học thì vòng tròn đó được lan rộng ra ra. Kỹ năng sử dụng ngôn ngữ được rèn qua nhiều môn học, cho tới khi sinh viên học sáng tạo tác phẩm báo chí truyền thông. Họ phải sử dụng tư duy phát minh sáng tạo và sử dụng ngôn ngữ tương thích để chuyển tải thông tin họ muốn đến công chúng. Giảng viên sẽ giúp họ rèn luyện kiến thức và kỹ năng này .
Vậy thì yếu tố ở đây là năng lực phát minh sáng tạo, năng lực học tập và tiếp thu của từng cá thể cần được tích hợp chứ không phải chỉ có chương trình huấn luyện và đào tạo hay công tác làm việc giảng dạy của giảng viên .

Bên cạnh đó, các cơ quan báo chí khi tuyển người thì cũng cần có tiêu chí, phải tuyển chọn những người đủ tiêu chuẩn, sử dụng ngôn ngữ giỏi mới đáp ứng được yêu cầu công việc. Trí tuệ của nhà báo bộc lộ trong từng câu chữ, lời nói. Bản thân tôi nhận thấy có nhiều em sinh viên rất chịu đọc, chịu học và chọn lọc câu chữ, ngôn từ để diễn đạt tác phẩm.

Ngôn ngữ tiếng Việt của tất cả chúng ta luôn không ngừng được bồi đắp, phát minh sáng tạo và cũng đào thải. Có những từ cũ ” chết ” vì không được sử dụng nữa, ngược lại ngày càng có nhiều từ mới được bổ trợ. Tiếng Việt là ngôn ngữ luôn sống và tăng trưởng cùng với đời sống với xã hội. Cái nào được xã hội đồng ý sẽ sống sót .
Làm báo là nghề của ngôn từ, câu chữ nên chúng tôi tiếp tục đưa vào bài giảng những kỹ năng và kiến thức về sử dụng ngôn ngữ trên những phương tiện đi lại truyền thông đại chúng một cách tương thích nhất. Cái trong sáng nhất của việc sử dụng tiếng Việt là phải làm cho công chúng dễ hiểu nhất hoàn toàn có thể .
– Xin cảm ơn ông !

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.